BA MẸ LÀM GÌ KHI BÉ THẬT BƯỚNG BỈNH?

Khi được 2 tuổi, khả năng ngôn ngữ của bé phát triển cực nhanh, tự bé sẽ nói nhiều hơn. Thế nhưng, ở giai đoạn này, những từ mà bé nói nhiều nhất là: “Ghét lắm!, “Không!”, “Cho con cơ!” … Đó là những từ ngữ thể hiện sự bướng bỉnh của bé. Không chỉ lời nói, hành động của bé cũng vậy. Bé không chịu nghe theo lời mẹ dù chỉ một lần. Từ lúc nào mà chúng ta lại có “cuộc chiến” với các bé thế này?

 

Sự bướng bỉnh là tín hiệu của cái tôi

Bé không nghe theo lời bố mẹ, khăng khăng theo ý mình thường bị coi là “bướng bỉnh” đòi hỏi. Những từ này hoàn toàn mang ý nghĩa tiêu cực! Xét trên phương diện phát triển thì điều đó chứng tỏ “cái tôi” của bé rất mạnh mẽ, nói cách khác là bé rất kiên định. Do khả năng diễn đạt còn non nớt, nên bé chỉ có thể thể hiện bằng vài từ đơn giản hay những hành động quá khích như đập đầu xuống nền nhà .

Ở giai đoạn này, dù biết thể hiện ý nghĩ của mình đi chăng nữa thì khả năng suy nghĩ và phân biệt của bé vẫn còn non nớt. Não của bé phải phát triển và có sự thành thục về nhận thức và cảm xúc đến một mức độ nào đó  thì mới có thể cải thiện được ý nghĩ của bản thân một cách cách hợp lý.

Do vậy, khi bé ương bướng, ba mẹ hãy đừng phán đoán qua lăng kính của người lớn. Trước tiên, ba mẹ hãy đặt mình vào vị trí của bé trong quá trình khôn lớn và cố gắng tìm ra nguyên nhân tại sao bé lại ngang ngạnh như vậy. Việc bé bướng bỉnh vốn không phải là việc mẹ nên bận tâm thường xuyên. Thời gian trôi đi, càng ngày bé sẽ càng học được tính nhường nhịn người khác và tự thu sự bướng bỉnh đó lại một cách tự nhiên. Nếu không có quá trình này, bé có thể sẽ trở thành một người lớn không biết thể hiện quan điểm của mình một cách rõ ràng.

Tấm lòng rộng lượng hiệu quả hơn sự áp đặt

Khi bé ương ngạnh, hầu như mẹ sẽ nghĩ ngay đến chuyện phải rèn giũa bé ngay lập tức. Mẹ mắng mỏ bé một cách “cương quyết, ngăn cản những hành động của bé. Tất nhiên, nếu sự bướng bỉnh của bé gây hại đến bé hoặc người khác, ba mẹ cần phải ngăn lại một cách thích đáng mức độ nào đó. Tuy nhiên, nếu mẹ đặt ra những giới hạn trừng phạt vì ý muốn của bé là bất thường và vô ích thì sẽ không thể khuyến khích được sự tự tin và tính độc lập trong bé.

Do đó, dù bé có thể hiện sự ương ngạnh vô lý, mẹ cũng không nên chỉ quát mắng bé. Trường hợp bé ương bướng tiêu cực, mẹ hãy thể hiện thái độ không quan ý tâm, lờ đi. Trường hợp bé kiên trì, quyết tâm làm điều gì đó, mẹ hãy đừng tiếc lời khen bé. (Ví dụ, khi bé không thể tự mặc quần áo, mẹ đã mặc cho bé nhưng bé lại cởi ra và định tự mặc. Lúc này, mẹ đừng nổi nóng mà hãy khen ngợi bé đã biết cố gắng mặc quần áo một mình.

Khi còn nhỏ, nếu bé không thể hiện được ý muốn của mình thì đến tuổi dậy thì, bé sẽ bị trì trệ. Và khi trưởng thành, bé sẽ không thể làm chủ được cảm xúc bị đè nén, dẫn đến những hệ lụy không tốt. Do đó, khi bé bướng bỉnh, ba mẹ hãy tôn trọng tối đa những ý tưởng và sự tự do của bé trong phạm vi có thể và đừng ngăn cản bé nhé.

(Bách khoa tâm lí cho trẻ 3 -4 tuổi)